Truyền thống lịch sử

Hai cha con họ Đặng và Lịch học Việt Nam xưa

09:01 | 07/09/2016

Dòng họ Đặng ở Ứng Hòa, Hà Tây có 2 người được sử sách nhắc đến vì công lao to lớn của họ đối với nền Lịch học nước nhà, đó là Đặng Nhữ Lâm và con là Đặng Lộ. Trong chuyến đi sứ sang Trung Quốc vào năm 1301, Đặng Nhữ Lâm đã vẽ trộm bản đồ cung cấm của nhà Nguyên, mua giấu địa đồ, cấm thư, sao ...

Danh nhân - Nhân vật lịch sử

Danh nhân Đặng Nhữ Lâm

11:05 | 10/10/2016

Đặng Nhữ Lâm (? - 1349) là danh thần đời Trần Nhân Tông (1279 - 1293), Trần Anh Tông (1293 - 1314). Ông có nhiều công trong kháng chiến chống quân Nguyên và làm đến Đại phu, tận tụy lo việc nước, thương dân.

Gia phả

Quốc công Đặng Tất - Cội Nguồn

10:44 | 06/01/2014

Đặng Tất, Đặng Dung quê ở thôn Tả Hạ (tức thôn Đông Rạng), xã Tả Thiên Lộc, huyện Phi Lộc (thời Lê đổi là Thiên Lộc), lộ Nghệ An (nay là xóm Tài Năng, xã Tùng Lộc, huyện Can Lộc, tỉnh Hà Tĩnh), thuộc miền Trung đất nước, nhưng cội nguồn lại chính là đất Bắc.

Tìm trong sử sách

Đặng Nguyên Cẩn, một danh nhân xứ Nghệ

10:07 | 26/09/2016

Mậu Dần (1878), Đặng Thai Giai, thuộc thế hệ thứ 8 của dòng họ Đặng, đã đậu cử nhân. Đến khoa thi năm Ất Mùi (1895), con trai của ông là Đặng Nguyên Cẩn đậu Phó bảng. Cao Xuân Dục, trong lời tựa cuốn Gia phả họ Đặng đã viết: Thế là họ Đặng đã khai khoa cho cả vùng. Từ đó Điền Lao được đổi tên ...

Di tích

Tri ân ông Cả Đặng Văn Trước – Người khai sáng vùng đất Trảng Bàng

03:49 | 16/11/2016

Hàng năm, cứ đến ngày 12 tháng 10 âm lịch là người dân Trảng Bàng lại nô nức đến lễ bái ở mộ ông Cả Đặng Văn Trước, vị tiền hiền có công khai phá vùng đất Trảng Bàng. Ông Cả mất ngày mùng 5 tháng 3 âm lịch năm Bính Tuất, 1826.

Văn thơ

Cha tôi

08:12 | 02/11/2016

Cha tôi là Nho gia xử sĩ. Không ra làm quan, tên thụy là Điềm Tĩnh, tên húy là Quang Tuấn (1), năm Mậu Tuất (1838) Minh Mệnh thứ XIX được phong tặng Gia Nghị Đại Phu. Thiêm sự phủ Thiêm sự và được ban thêm tên thụy là Hiến Mục Đặng phủ quân (2).

Hồn Việt

Hồn Việt trong thơ bút tre

15:22 | 03/06/2014

Thi hào Nguyễn Du từng lấy rượu giải sầu, mắt lim dim nhìn qua cửa sổ, thương những cánh hoa rơi. Trong bài “Đối tửu” (Ngồi uống rượu), ông cho rằng lúc sống không uống cạn hồ rượu, thì khi chết ai tưới rượu lên mồ cho. Cuộc đời trăm năm chỉ mong được suốt ngày say. Thế sự như mây nổi thật đáng ...